Em
tìm hết cách để họp Đội ngoài trời. Cảnh tạo vật là lâu đài cung điện đẹp đẽ nhất.
Hướng đạo sẽ sống nhiều ở đây, mắt chúng ta sẽ thấy rộng, phổi chúng ta sẽ đầy
không khí trong sạch và tâm hồn được thảnh thơi hơn.
Thỉnh
thoảng cũng sẽ tổ chức xuất du Đoàn, nhưng Đội vẫn sống đời sống Đội, để các Đội
sinh quây quần gần nhau và gần lá cờ Đội để làm việc hăng hái, để nêu cao lá cờ
Đội và chiến thắng luôn.
Trong
dịp xuất du biết bao nhiêu trò chơi mới lạ và nhiều điều về đường, nhắm phương
hướng, đọc bản đồ, thi thổi cơm, giựt khăn quàng. Tóm lại đem thực hành những
điều các Đội sinh đã học bằng lý thuyết trong các buổi họp Đội.
Anh
đã tặng em 10 điều khôn về buổi họp, thì đây anh cũng biếu em 10 điều luật vàng
về trại Đội:
- Đi sớm và về sớm
- Đi về cho đúng giờ đã định
- Em phải để ý: không những người ngoài nhìn chúng ta mà họ còn quan sát chúng ta nữa.
- Một buổi trại Đội mà không làm một Việc thiện nào là một buổi trại tồi.
- Làm mọi việc bằng trò chơi, dầu là khi nhặt củi để nấu cơm. Một việc làm không làm bằng trò chơi cũng như một món ăn không gia vị.
- Rửa thật sạch các nồi niêu khi ăn xong.
- Những cuộc thi hay học kỹ thuật cho vào buổi sáng, chiều đến là trò chơi lớn. Một lòng thương yêu nhau và buổi tối nhớ đến phút tĩnh tâm.
- Giáo đường hay Niệm Phật đường là lều của Đấng Chí Tôn
- Khinh thường vệ sinh ở trại là khinh thường sức khỏe của Đội sinh (ăn luôn mồm, uống nước lã, không chú ý lúc mồ hôi ra nhiều)
- Hát trước khi về, ngay khi về, cũng như hát khi đi. Có thế mới thấy đường gần lại và quên mệt, nhưng chớ hát ở đường thành phố ồn ào, sợ phá giấc những ai đã ngủ sớm (buổi tối), hay những ai còn ngủ (buổi sáng). Anh biết có một Đoàn 32 em đi trại về. Một em bé thường ngủ lúc 9 giờ tối, nhưng vì thích Hướng đạo, nên nằm thức chờ nghe Đoàn đi trại về (vì trong Đoàn có anh của em ấy). Đoàn sẽ về lúc 10 giờ. Em ấy thức đến 12 giờ khuya nhưng không nghe gì hết, tuy Đoàn đã về ngang nhà em lúc 9 giờ 45 phút. Hướng đạo sinh đi qua mà không ai biết.
Em
cũng có thể tổ chức trại Đội với một đích riêng, một đích thôi, nhất là khi các
Đội sinh em đã lên hạng Nhì cả.
Ví dụ : Trại để học biết tạo vật. Nếu có thể được,
em sẽ tổ chức một buổi ẩn nấp buổi sớm, học sớm để quan sát cây cỏ, thú vật lúc
chúng mới thức dậy.
Em phải xin phép huynh trưởng trước và tốt hơn, em nên mời
một huynh trưởng dự vào buổi chơi ấy.
Những trò chơi sẽ là những trò chơi Kim
hay là trò chơi tập đổ bộ gần núi rừng một cách im lặng, trật tự và nhanh
chóng.
Em lại bày một cuộc thi về học cây (cây thuốc, cây ăn trái, cây lấy gỗ,
cây lấy dầu, cây lấy sơn, v.v...) và học các loại côn trùng, sâu bọ để làm bảng
thực vật (ép cây cối) và những bảng côn trùng học (phơi khô lại để dành).
Em lại
tập bò sao cho lẹ làng và nhanh nhẹn và tập trá hình, tập ẩn nấp.
Kỹ
thuật Hướng đạo buổi trại ấy cũng thiên về một đề : học biết các thứ cây cỏ,
công dụng của chúng (cây thuốc đáng để ý nhất). Nấu bếp với lá củi khô của rừng,
tập đốt các thứ lửa bếp với lá cây rừng.
Em
lại học rõ về đời sống của một con thú rừng, tìm chỗ ẩn nấp kín đáo và chắc chắn
để quan sát nó. Ví dụ, con nhím thường hay làm ổ ở mấy gốc cây dẻ to, con cút
làm ổ rât mau và rất đẹp, v.v...
Em
lại dạy về phương hướng với : gió thổi, rêu mọc, chim đổi chỗ ở, ổ sóc, v.v...
Em
hát hay đặt những bài hát thích hợp với cảnh trời đất thiên nhiên.
Và
còn thủ công nữa : em sẽ tập đẽo cây với rìu, chặt cây với dao, rựa, tập bắt cầu
qua suối, làm ghế ngồi xem sách ở trại, bàn ăn, giá để đồ nấu bếp và cả một Việc
thiện Đội nữa như đi cột một hàng rào xiêu vẹo và trống trải của một bà lão.
Nếu
có đủ thời giờ và được phép đốn gỗ, em sẽ làm một lều bằng cây và lá để nằm buổi
trưa. Em cũng có thể tổ chức một buổi trại cứu thương hay một buổi trại thăm đường
và khảo sát vùng em ở, một buổi trại Việc thiện và một buổi trại thủ công.
Đây
anh tặng em một ví dụ về buổi trại cứu thương.
Trò
chơi: một bọn cướp đánh hai bộ hành bị thương nặng, bộ hành rên la, . . . Một
tiều phu bị té cây; một Hướng đạo sinh hay người ngoài đóng vai người bị thương
vì té xe đạp.
Kỹ
thuật Hướng đạo. Biết bao là chuyện : thắt cổ, đuối nước, bị sét đánh, gãy tay,
lỗ đầu. què chân, phỏng cổ, băng bó.
Phải
làm gì ? Thử làm xem. Gọi bác sĩ. Đánh điện tín cấp cứu.
Một
Đoàn kia cắm trại gần núi. Lẽ cố nhiên là có canh đêm. Anh Thiếu trưởng chưa ngủ
được, mặc dầu đã 12 giờ khuya. Anh nẩy ra ý muốn thử tài cứu thương, trí can đảm
và lòng bình tĩnh của Đoàn sinh. Anh đến nói chuyện với hai Đội trưởng đang
canh. Hai Đội trưởng đồng ý. Thế là tiếng la cứu, tiếng cầu cứu, tiếng lửa cháy
(khơi đổng lửa trại ra, bỏ muối và củi khô vào), tiếng thanh la kêu (đánh vào
thùng thiếc hay nắp hộp) tiếng người la khóc vang lừng.
Các
Đoàn sinh lật đật dậy, hoảng hốt tìm y phục mặc vào, tìm dây gậy chạy đến và
làm việc dưới quyền điều khiển của anh Thiếu trưởng. Ví dụ , Đội Cò chạy về
phía Nam 200 thước, có người bị cọp vồ bị thương trong ấy. Có băng bó và làm
cáng khiêng nạn nhân về. Đội Ong chạy 300 thước về phía Đông cứu anh X. canh
đêm bị 3 tên cướp đánh trọng thương, v.v...
Thế
là rõ em nào lanh lẹ, cả quyết, can đảm, sợ sệt đến khóc được ... và biết tài cứu
thương của ai giỏi và lanh.
Muốn
tổ chức những buổi trại đặc biệt như thế, ban đẩu chắc em còn ngần ngại chưa
kinh nghiệm, chứ về sau quen dần đi và các Đội sinh của em sẽ thích. Chúng sẽ
trở nên những y tá lành nghề, những tiều phu giỏi, những thợ đan đồ tre (giỏ, sọt,
thúng mủng) thành thạo.
Nhưng
muốn thế em phải bàn tính kỹ lưỡng với Hội đồng Đội về công việc sẽ làm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét